Trong góc kệ gia vị, có những lọ hạt nhỏ màu nâu vàng, trông xa hơi giống hạt thì là. Nhưng đưa lại gần thì không phải. Mùi của nó ấm, hăng, một kiểu mùi đất ngai ngái không lẫn đi đâu được.
Đó là hạt cumin, hay còn gọi là tiểu hồi hương. Nó không phải người bản địa. Quê của nó ở tận Trung Đông, Ai Cập, đi một vòng qua Ấn Độ, Mexico, rồi mới theo chân những người đầu bếp tìm đến đây. Nó là linh hồn của món cà ri, là nốt trầm trong món thịt cừu nướng, là thứ không thể thiếu trong bột ớt làm nên món tacos.
Người Việt quen với mùi hồi, mùi quế trong phở, những mùi ngọt và ấm. Cumin thì khác, nó đi một con đường riêng, gai góc và trực diện hơn. Có lẽ vì thế mà nó ít khi xuất hiện trong bữa cơm gia đình truyền thống. Nó thuộc về những căn bếp thử nghiệm, những nhà hàng muốn mang một thế giới khác về trong món ăn.
Sự có mặt của nó trên kệ hàng ở Phùng Hưng là một câu chuyện nhỏ về sự dịch chuyển của khẩu vị. Nó không ồn ào, chỉ lặng lẽ nằm đó, chờ một người đầu bếp biết chính xác họ đang tìm kiếm điều gì. Người ta nói, thiếu nó, món cừu nướng mất đi một nửa linh hồn.