Trên bờ Địa Trung Hải, rosemary mọc dại từ thời người Hy Lạp còn gọi nó là *hoa của trí nhớ* — sinh viên đeo một cành khi đi thi.
Mùi của nó là mùi dầu thông hòa với vỏ chanh. Lá cứng, nhỏ như kim, khi vò ra tinh dầu bám lên đầu ngón tay mấy tiếng không đi.
Rosemary tươi khác rosemary khô như cá tươi khác cá kho. Cái tươi có vị cay sáng trong miệng, cái khô đã cô đặc lại, nồng và một chiều. Với thịt nướng, thịt hầm, khoai lò — dùng tươi, nhét nguyên cành dưới lớp thịt, lấy ra trước khi dọn.
Một chi tiết ít người nói: rosemary không chịu nhiệt lâu. Hầm quá 2 tiếng nó chuyển đắng. Cho vào cuối, hoặc dùng kèm.